Chương 41: Thi cử (6)

[Dịch] Trọng Sinh: Lão Bà Của Ta Là Thiên Hậu

Thúc Thúc Thỉnh Phóng Khai Ngã

7.102 chữ

11-01-2026

Hàn Tuệ càng nói vậy.

Lòng Khương Y Nhân càng hoảng loạn, chủ yếu là vì những gì quản lý của cô nói đều là sự thật. Một người đàn ông nói bỏ cờ bạc là bỏ luôn, không ai bảo hắn không được uống rượu, vậy mà hắn tự động không uống nữa. Còn thuốc lá thì sao! Đúng là có thấy hắn ngậm điếu thuốc đi đi lại lại trong phòng khách, nhưng lại không hề châm lửa.

Thỉnh thoảng ngậm lâu quá, có lẽ bị nước bọt dính trên đầu lọc làm cho ghê cổ, hắn còn ho khan vài tiếng.

Điều này có nghĩa là.

Ba thói nghiện cố hữu bao năm qua, lần này chồng cô đã bỏ hết một lượt. Dù thời gian chưa lâu, nhưng nhìn biểu hiện của hắn, dường như đã hạ quyết tâm phải cai hẳn.

Một khi thành công… sự chú ý tiếp theo của hắn sẽ chuyển sang đâu đây!?

Khương Y Nhân đã nhận ra rồi.

Ánh mắt đó… cái giọng điệu trêu chọc đó, đã có dấu hiệu của một gã háo sắc đang manh nha. E rằng chỉ một thời gian nữa, cái mầm non ấy sẽ phát triển um tùm.

Mà một người đàn ông có thể bỏ cả ba thói nghiện cùng lúc, một khi hắn đã trưởng thành… Khương Y Nhân lắc đầu, cô không dám nghĩ tiếp nữa. Nhưng có một điều cô vẫn có thể chắc chắn.

Nếu chồng cô chỉ muốn… “gần gũi” với cô, cô có thể không từ chối. Nhưng cầm mười vạn cô đưa mỗi tháng để ra ngoài trăng hoa… thì cô không thể nào chấp nhận được.

Trương Hữu đang ngủ bù không hề biết hành động chủ động vạch rõ ranh giới với gã bảo vệ của mình đã khiến Khương Y Nhân nảy sinh vô số suy nghĩ chưa từng có.

Có lẽ đây chính là sức ảnh hưởng mà một người đàn ông quyết đoán mang lại.

Có lẽ chính vì ý nghĩ này mà hôm nay, dù không có lịch trình gì, Khương Y Nhân cũng không dám ở nhà tiếp tục đối mặt với chồng mình. Cô nhìn đồng hồ, chưa đến chín rưỡi.

Sửa soạn qua loa một chút, cô thay giày, khoác túi lên vai rồi cầm chìa khóa xe ra ngoài.

Cô định đến thăm đoàn phim của Trương Nghệ.

Tiện thể đến hiện trường học hỏi cách diễn xuất. Vì đã nhờ quản lý Hàn Tuệ xem có thể nhận được vai diễn nào không, cô phải chuẩn bị trước một chút. Không cầu làm đạo diễn hài lòng, ít nhất cũng có thể bớt bị mắng vài câu.

Mười giờ đúng.

Trương Hữu đúng giờ thức dậy, đồng hồ sinh học của hắn bây giờ rất chuẩn xác.

Nhìn quanh một vòng không thấy bóng dáng Khương Y Nhân đâu, Trương Hữu nghĩ cô ra ngoài làm việc nên cũng không để tâm. Hắn trải thảm yoga ra sàn, tập luyện nửa tiếng, sau đó nằm trên sofa xem phim truyền hình thêm nửa tiếng nữa.

Khi kim giây của mười giờ năm mươi chín nhích sang mười một giờ, hắn lập tức bật dậy khỏi sofa, xỏ dép lê vào bếp nấu bữa trưa. Bữa trưa cho một người khá khó nấu, nhưng quen rồi thì cũng chẳng sao.

Ăn trưa xong, Trương Hữu lại về phòng ngủ phụ. Giấc ngủ này quả thực có hơi quá giấc, đến nỗi hắn không tài nào ngủ lại được. Đành bất đắc dĩ bò dậy, Trương Hữu lại xem TV một lúc. Mấy thứ phim truyền hình này, một khi đã làm diễn viên, lại còn đóng không ít phim thì đều khó mà xem cho nhập tâm được.

Cuối cùng.

Trương Hữu mặc quần áo chỉnh tề, phóng xe điện đi tìm một cửa hàng đồ câu, mua một bộ dụng cụ rồi hăm hở đi tìm điểm câu. Hắn luồn lách qua các con hẻm nhỏ trong thành phố, cuối cùng cũng tìm được một con sông hoang trông khá ổn.

Thả mồi ở ba điểm.

Trương Hữu dựng bộ đồ câu mới mua lên, ngồi trên ghế lướt video ngắn khoảng nửa tiếng, đợi đến một giờ, hắn chính thức bắt đầu câu.

Trước đây khi còn đi làm, hắn chẳng có sở thích gì. Ngược lại, trong giới có không ít người thích câu cá. Hắn cũng định dùng việc này để giết thời gian.

Không biết là do nhiệt độ hôm nay quá thấp khiến cá kém hoạt động, hay vì lý do nào khác, mà hắn ngồi nửa tiếng rồi phao câu vẫn không hề nhúc nhích.

Hắn đổi chỗ qua lại giữa ba điểm thả mồi vài lần. Trương Hữu không những không câu được con cá nào, mà ngay cả con giun móc trên lưỡi câu, ngoài việc bị nước ngâm cho trương phình ra một đoạn thì vẫn y nguyên như cũ.

Ngồi lì bên sông hai tiếng đồng hồ, cuối cùng Trương Hữu cũng tìm ra nguyên nhân chính khiến mình câu lâu như vậy mà mồi câu không hề suy suyển trong một video về kỹ thuật câu cá mà hắn lướt được.

“Trước khi câu, phải biết trong sông có cá hay không đã.”

Chỉ một câu này.

Khiến Trương Hữu như bừng tỉnh, biết rằng mình không câu được con cá nào, rất có thể không phải do kỹ thuật của hắn và chỗ mồi câu hơn trăm tệ không hợp khẩu vị của cá, mà là do con sông trông có vẻ lắm cá này thực chất lại chẳng có con nào.

Bận rộn cả buổi… cuối cùng lại công cốc. Trương Hữu cũng không tức giận, dù sao cũng chỉ để giết thời gian, chứ đâu phải thật sự vì muốn có cá.

Lại mất thời gian tìm một con mương nhỏ hoang dã. Lòng mương không rộng, tối đa chỉ ba mét, trong mương đầy rong rêu. Trương Hữu đậu xe điện bên cầu, lần này hắn không bày vẽ gì nhiều, chỉ rắc một ít thức ăn cho cá, móc giun vào lưỡi, đội mũ lưỡi trai rồi ngồi xổm trên trụ cầu bắt đầu câu.

Một tiếng trôi qua.

Chân Trương Hữu đã tê rần. Hắn nhìn đồng hồ, bất giác nhận ra đã bốn rưỡi. Hắn vội vàng nhấc cần câu lên… một con cá mương nhỏ dài bằng ngón tay bị móc ngang bụng đang giãy giụa kịch liệt. Nhìn con cá, Trương Hữu ngẩn người.

Hắn mua bộ đồ câu hết ba nghìn.

Mồi câu dùng hết năm túi, tổng cộng hơn một trăm ba mươi tệ.

Tốn bao nhiêu tiền của, cuối cùng chỉ câu được một thứ thế này. Hoàn hồn lại, Trương Hữu hơi bực mình. Hắn ném con cá xuống mương, bụng bảo dạ lần sau đi câu sẽ bỏ tiền tìm một hồ câu dịch vụ, chứ mấy con sông hoang thế này có quá nhiều yếu tố không chắc chắn.

Dù nghĩ là để giết thời gian, nhưng cũng không đến mức giết thời gian kiểu này.

Hắn chạy đến điểm đón con được nhà trường chỉ định – gốc cây thứ ba của lớp 1-3. Đợi vài phút, cô bé liền xuất hiện trong tầm mắt Trương Hữu dưới sự dẫn dắt của giáo viên. Tối nay thì không thấy người phụ nữ tên Tưởng Tư Oản lúc sáng.

Chắc cô ấy đã nhờ người khác hoặc giúp việc nhà đi đón rồi.

Người ta một khi có tiền, sẽ có nhiều sự lựa chọn. Không như người bình thường, khi cuộc sống đè nặng lên vai, họ sẽ mất đi mọi quyền lựa chọn, chỉ còn lại duy nhất quyền sinh tồn.

“Sao thế con!?”

Nhận lấy cặp sách từ tay con gái, Trương Hữu để ý thấy con bé ủ rũ như bánh đa nhúng nước, cả người trông có vẻ bơ phờ, không kìm được bèn hỏi.

“Còn sao nữa!?”

Cô bé bực bội đáp: “Con thi không tốt.”

“Thi không tốt thì thôi, dù sao cũng đâu phải mỗi mình con thi không tốt.”

Cách an ủi có một không hai của Trương Hữu khiến cô bé phải đảo mắt lia lịa, nói: “Bố đoán trúng rồi đấy, chỉ có mình con thi không tốt thôi.”

“…”

Trương Hữu cạn lời.

“Bố ơi, bây giờ phải làm sao đây!?”

Cô bé thở dài thườn thượt: “Nếu để mẹ biết, mẹ chắc chắn sẽ buồn lắm.”

Thấy trên xe điện có một bộ đồ câu cá, cô bé tò mò hỏi: “Bố đi câu cá à!?” Nghe bố “ừm” một tiếng, cô bé vội vàng hỏi tiếp: “Thế cá đâu ạ!?”

“Giống con vậy, câu không tốt.”

Trương Hữu đáp.

“Khì khì.”

Nghe Trương Hữu nói vậy, tâm trạng cô bé tốt lên một chút, không nhịn được bật cười. Nhưng chỉ một lát sau, cô bé lại ỉu xìu. Vừa ngồi lên sau xe điện, cô bé lại mếu máo: “Bố ơi, rốt cuộc phải làm sao đây! Bố mau giúp con nghĩ cách đi, con không muốn mẹ buồn đâu.”

“Hay là!?”

Trương Hữu thăm dò: “Về đến nhà, bố không nói hai lời, đập cho mẹ con một trận. Thế là bà ấy chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm con thi cử thế nào nữa!?”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!